Review: Ly hôn hiểu biết một chút - tác giả: Thủy Sắc Thiên Thanh
Tô Tô
---
Review: Ly hôn hiểu biết một chút
Tác giả: Thủy Sắc Thiên Thanh
Đọc xong Ly hôn hiểu biết một chút thì trong đầu mình hiện lên câu nói của Dave Meurer. Hôn nhân là một ngưỡng cửa khác của tình yêu đôi lứa. Khác rất nhiều...
Mình thích cách mà tác giả Thủy Sắc Thiên Thanh đề cập đến hai từ “hôn nhân”.
Một Thẩm Mộ, tổng tài quyền lực và một Khương Vu, luật sư tài giỏi với bề ngoài vô cùng nghiêm khắc.
Mỗi ngày trôi qua, ta sẽ làm gì với cuộc hôn nhân của mình? Với Thẩm Mộ thì là vun vén thêm một chút, kiên trì thêm một chút, vì vợ của mình mỗi ngày lại chăm sóc, học cách thay đổi.
Mình rất thích những đoạn Thẩm Mộ vì Khương luật sư mà vắt vóc lao tâm, rồi khi Khương Vu vui cười, Thẩm Mộ sẽ ân cần hỏi một câu:
Hôn nhân khác với tình yêu đôi lứa, hôn nhân đòi hỏi sự xây dựng, nhường nhịn từ cả hai người. Mái nhà họ đang ở phải được xây dựng thành một tổ ấm. Và đó cũng là cách truyện được diễn ra. Khương Vu nhất thời nông nổi mà ký giấy kết hôn với Thẩm Mộ. Tác giả không kịch tính hoá việc Khương Vu bài xích Thẩm mộ mà tự bản thân Khương luật sư từ đầu cũng đã có chút thích Thẩm Mộ. Điều này khiến mạch truyện nhẹ nhàng, vừa đủ ấm áp.
Nửa đầu của truyện, là từng bước Thẩm Mộ xây dựng mái ấm của họ. Còn gì hạnh phúc hơn mỗi lần đồng hồ điểm giờ tan làm liền sẽ nghĩ đến về nhà sẽ có người đợi.
Hai tiếng “vợ ơi” trong truyện thật sự ngọt ngào. Khương Vu từ một người nghiêm túc đã học cách xây dựng gia đình, cô lén lút tìm mua sách dạy về hôn nhân. Rồi còn như đứa trẻ tự làm bài trắc nghiệm hôn nhân. Mình thích sự nhường nhịn từ cả hai phía, có thể nửa đầu truyện Thẩm Mộ là người chấp nhận thay đổi tính cách theo sinh hoạt của Khương Vu. Nhưng về sau sẽ nhận ra Khương Vu cũng đã đáp lại Thẩm Mộ. Cô không còn gõ phím xuyên đêm ở phòng làm việc, đã học thêm cách nấu ăn cho Thẩm Mộ.
Có lần, Thẩm Mộ vì nghe tin Khương Vu bao tử yếu liền liên tục nấu những món dễ tiêu hoá cho vợ mình. Khương Vu nghi ngờ, liền chấp vấn một hồi thì hoá ra là hiểu lầm. Ở đây ta sẽ thấy được sự thấu hiểu mà cả hai dành cho nhau. Khương Vu nhận ra người nên cần chăm sóc bao tử là Thẩm Mộ mới đúng. Khương Vu cũng tự trách bản thân đã nhận quá nhiều mà không cho đi đủ.
Cá nhân mình không đánh giá quá cao các vụ án trong truyện, hẳn do mình cũng từng làm trong ngành, nhưng cũng cần phải nói bởi vì mạch truyện vốn hài hước là chính, tựa như một bộ phim sitcom, nên những đây cũng là điều đúng khi tác giả viết những vụ án có phần dễ giải quyết. Lại thêm gia thế của Thẩm Mộ từ đầu đã khá bá đạo nên không thể đòi hỏi mọi thứ logic, kịch tính.
Càng về cuối, mặt tối của mạng xã hội được khai thác vừa đủ khiến người đọc đủ “lắng đọng”, bạo lực mạng, tin vào những thông tin không kiểm chứng, vu khống, bịa đặt,... tất cả những điều này trong giới giải trí còn kinh khủng hơn khi đã đẩy Phương Huyên đến đường cùng.
Chia sẻ nhỏ: Trong nghề luật đặt nặng tính “chuyên nghiệp”, mọi người đều công bằng trước luật pháp, đó là lý do kể cả kẻ tình nghi g.i.ế.t người cũng sẽ được luật sư biện hộ. Toà chưa tuyên án thì không ai là “tội phạm”. Mình rất thích đoạn Khương luật sư tranh luận với một bạn khoa dưới. Sự chuyên nghiệp của nghề luật là phải bảo vệ thân chủ của mình bằng chính pháp luật.
Còn về những couple phụ trong này cũng đáng nói, chỉ là sợ bài review bị dài nên xin phép dừng gõ phím tại đây. Chúc mọi người cuối tuần vui vẻ.
Tác giả: Thủy Sắc Thiên Thanh
Link đọc: Wattpad AlexGreen95
Warning: Review có chứa spoiler!!!
Warning: Review có chứa spoiler!!!
"Một cuộc hôn nhân tuyệt vời không phải là khi 'cặp đôi hoàn hảo' đến với nhau. Mà là khi một cặp đôi không hoàn hảo học cách tận hưởng sự khác biệt của họ." - Dave Meurer
Đọc xong Ly hôn hiểu biết một chút thì trong đầu mình hiện lên câu nói của Dave Meurer. Hôn nhân là một ngưỡng cửa khác của tình yêu đôi lứa. Khác rất nhiều...
Mình thích cách mà tác giả Thủy Sắc Thiên Thanh đề cập đến hai từ “hôn nhân”.
Một Thẩm Mộ, tổng tài quyền lực và một Khương Vu, luật sư tài giỏi với bề ngoài vô cùng nghiêm khắc.
Mỗi ngày trôi qua, ta sẽ làm gì với cuộc hôn nhân của mình? Với Thẩm Mộ thì là vun vén thêm một chút, kiên trì thêm một chút, vì vợ của mình mỗi ngày lại chăm sóc, học cách thay đổi.
Mình rất thích những đoạn Thẩm Mộ vì Khương luật sư mà vắt vóc lao tâm, rồi khi Khương Vu vui cười, Thẩm Mộ sẽ ân cần hỏi một câu:
“Hôm nay, em có thích chị hơn một chút?”
Hôn nhân khác với tình yêu đôi lứa, hôn nhân đòi hỏi sự xây dựng, nhường nhịn từ cả hai người. Mái nhà họ đang ở phải được xây dựng thành một tổ ấm. Và đó cũng là cách truyện được diễn ra. Khương Vu nhất thời nông nổi mà ký giấy kết hôn với Thẩm Mộ. Tác giả không kịch tính hoá việc Khương Vu bài xích Thẩm mộ mà tự bản thân Khương luật sư từ đầu cũng đã có chút thích Thẩm Mộ. Điều này khiến mạch truyện nhẹ nhàng, vừa đủ ấm áp.
Nửa đầu của truyện, là từng bước Thẩm Mộ xây dựng mái ấm của họ. Còn gì hạnh phúc hơn mỗi lần đồng hồ điểm giờ tan làm liền sẽ nghĩ đến về nhà sẽ có người đợi.
Hai tiếng “vợ ơi” trong truyện thật sự ngọt ngào. Khương Vu từ một người nghiêm túc đã học cách xây dựng gia đình, cô lén lút tìm mua sách dạy về hôn nhân. Rồi còn như đứa trẻ tự làm bài trắc nghiệm hôn nhân. Mình thích sự nhường nhịn từ cả hai phía, có thể nửa đầu truyện Thẩm Mộ là người chấp nhận thay đổi tính cách theo sinh hoạt của Khương Vu. Nhưng về sau sẽ nhận ra Khương Vu cũng đã đáp lại Thẩm Mộ. Cô không còn gõ phím xuyên đêm ở phòng làm việc, đã học thêm cách nấu ăn cho Thẩm Mộ.
“Lời hồi đáp tốt nhất cho tình yêu chính là tình yêu.”
Có lần, Thẩm Mộ vì nghe tin Khương Vu bao tử yếu liền liên tục nấu những món dễ tiêu hoá cho vợ mình. Khương Vu nghi ngờ, liền chấp vấn một hồi thì hoá ra là hiểu lầm. Ở đây ta sẽ thấy được sự thấu hiểu mà cả hai dành cho nhau. Khương Vu nhận ra người nên cần chăm sóc bao tử là Thẩm Mộ mới đúng. Khương Vu cũng tự trách bản thân đã nhận quá nhiều mà không cho đi đủ.
Yêu là là trao đi tất cả nhưng hôn nhân cần nhiều hơn thế. Hôn nhân cần sự tôn trọng, cần sự thấu hiểu giữa hai tính cách, mỗi người bớt một cái tôi lại để cùng xây dựng gia đình. Thay đổi thói quen vì đối phương không hề đơn giản, nhưng để xây dựng gia đình thì cần điều đó.
Mình thật sự ít đọc Bách hợp, đây chắc là bộ thứ tư mà mình đọc trong suốt 30 nồi bánh chưng, mình đọc bộ này bởi vì mình vừa bước vào hôn nhân không lâu với vợ mình. Cả mình và vợ đều có điểm tương đồng trong truyện là không có một gia đình toàn vẹn, không còn đủ ba mẹ trên đời. Thế nên những đoạn Khương Vu hồi tưởng lại bà ngoại khiến mình khá xúc động. Trong những ngày Tết, họ muốn nắm tay nhau, trao đi thật nhiều ấm áp, để bù đắp gia đình không trọn vẹn của nhau. Gần cuối truyện là lúc Thẩm Mộ và Khương Vu nhận con nuôi, đây đúng là một nốt nhạc hoàn hảo cho truyện, tạo nên cảm giác trọn vẹn.
Mình thật sự ít đọc Bách hợp, đây chắc là bộ thứ tư mà mình đọc trong suốt 30 nồi bánh chưng, mình đọc bộ này bởi vì mình vừa bước vào hôn nhân không lâu với vợ mình. Cả mình và vợ đều có điểm tương đồng trong truyện là không có một gia đình toàn vẹn, không còn đủ ba mẹ trên đời. Thế nên những đoạn Khương Vu hồi tưởng lại bà ngoại khiến mình khá xúc động. Trong những ngày Tết, họ muốn nắm tay nhau, trao đi thật nhiều ấm áp, để bù đắp gia đình không trọn vẹn của nhau. Gần cuối truyện là lúc Thẩm Mộ và Khương Vu nhận con nuôi, đây đúng là một nốt nhạc hoàn hảo cho truyện, tạo nên cảm giác trọn vẹn.
Tổn thương về gia đình luôn là thứ sẽ ảnh hưởng đến người ta rất nhiều. Và hẳn đó là lý do những vụ kiện của Khương luật sư hay xoay quanh chủ đề “gia đình”. Rồi cả nuôi dạy một đứa trẻ ra sao. Đáng tiếc là đôi lúc tác giả chưa viết đủ sâu.
Mình nhớ mãi câu nói trong Gone Girl “hôn nhân là nấm mồ của tình yêu” bởi vì hôn nhân giết chết nhiều thứ nếu người ta ngừng cố gắng và tôn trọng nhau. Thủy Sắc Thiên Thanh đã xây dựng một Thẩm Mộ quyền lực, một Khương Vu cũng có cái tôi rất cao. Nhưng họ cũng có thể ấu trĩ cùng nhau, cùng nói xấu bạn bè của nhau. Nhưng quan trọng hết, nhà là nơi để về. Nó là hơi có thể hoá giải tất thẩy muộn phiền của thế gian miễn là ta ở cùng nhau.
Mình nhớ mãi câu nói trong Gone Girl “hôn nhân là nấm mồ của tình yêu” bởi vì hôn nhân giết chết nhiều thứ nếu người ta ngừng cố gắng và tôn trọng nhau. Thủy Sắc Thiên Thanh đã xây dựng một Thẩm Mộ quyền lực, một Khương Vu cũng có cái tôi rất cao. Nhưng họ cũng có thể ấu trĩ cùng nhau, cùng nói xấu bạn bè của nhau. Nhưng quan trọng hết, nhà là nơi để về. Nó là hơi có thể hoá giải tất thẩy muộn phiền của thế gian miễn là ta ở cùng nhau.
“Cả cuộc đời này, chỉ chị và em."Nhắc đến các vụ kiện, mình cũng là người từng trải trong nghề, nhớ ngày trước giảng viên từng nói: Lý do toà hôn nhân luôn hướng về hoà giải trước khi kiện là vì sợ những đứa con tổn thương. Toà án mong rằng cha mẹ có thể thay đổi vì con cái trước khi đưa nhau ra toà, vạch trần những mặt tối của nhau trước mặt con cái.
Cá nhân mình không đánh giá quá cao các vụ án trong truyện, hẳn do mình cũng từng làm trong ngành, nhưng cũng cần phải nói bởi vì mạch truyện vốn hài hước là chính, tựa như một bộ phim sitcom, nên những đây cũng là điều đúng khi tác giả viết những vụ án có phần dễ giải quyết. Lại thêm gia thế của Thẩm Mộ từ đầu đã khá bá đạo nên không thể đòi hỏi mọi thứ logic, kịch tính.
Càng về cuối, mặt tối của mạng xã hội được khai thác vừa đủ khiến người đọc đủ “lắng đọng”, bạo lực mạng, tin vào những thông tin không kiểm chứng, vu khống, bịa đặt,... tất cả những điều này trong giới giải trí còn kinh khủng hơn khi đã đẩy Phương Huyên đến đường cùng.
Chia sẻ nhỏ: Trong nghề luật đặt nặng tính “chuyên nghiệp”, mọi người đều công bằng trước luật pháp, đó là lý do kể cả kẻ tình nghi g.i.ế.t người cũng sẽ được luật sư biện hộ. Toà chưa tuyên án thì không ai là “tội phạm”. Mình rất thích đoạn Khương luật sư tranh luận với một bạn khoa dưới. Sự chuyên nghiệp của nghề luật là phải bảo vệ thân chủ của mình bằng chính pháp luật.
Còn về những couple phụ trong này cũng đáng nói, chỉ là sợ bài review bị dài nên xin phép dừng gõ phím tại đây. Chúc mọi người cuối tuần vui vẻ.
Đăng nhận xét
Đăng nhận xét

